IndexTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 12 người, vào ngày Tue Jun 11, 2013 9:53 pm
Latest topics
» HỘI KHÓA LHP77.80 NĂM 2013 TỪ NGÀY 26-28/7/2013 TẠI ĐÀ LẠT
by Hocman Sat Jun 29, 2013 8:47 pm

» Thơ
by khánh 10h Sun Jan 27, 2013 2:53 am

» Đơn Xin Học
by khánh 10h Fri Jan 11, 2013 1:37 am

» PHÂY SƠ BÚC ( FACEBOOK)
by Hocman Wed Nov 21, 2012 10:37 pm

» Nếu Việt Nam là số 1 thế giới......
by antusmax Tue Nov 13, 2012 7:13 pm

» Tìm bạn
by Hocman Wed Nov 07, 2012 12:14 pm

» 20/10/2012
by TK Fri Oct 19, 2012 10:44 pm

» Phủ Thiên Trường 750 năm tuổi
by TK Fri Oct 05, 2012 11:21 am

» Thiên Trường đế phủ, Đại Việt Trần triều
by TK Fri Oct 05, 2012 11:21 am

» ĐAU KHỔ TRẦN GIAN
by TK Fri Oct 05, 2012 11:20 am

» HÌNH & ẢNH
by TK Fri Oct 05, 2012 11:20 am

» Bổ Củi
by TK Fri Oct 05, 2012 11:19 am

» Hoa hồng đẹp
by Hoàng Minh Phong Thu Sep 13, 2012 9:26 pm

» VUI CHÚT CÁC CỤ ƠI
by virona Sun Sep 02, 2012 10:26 pm

» Thời Đại Websites
by TK Sat Sep 01, 2012 5:15 pm

» Chúc mừng sinh nhật
by TK Sat Sep 01, 2012 5:14 pm

» Tự hát
by virona Sat Sep 01, 2012 1:54 pm

» Tuyên ngôn tình yêu.
by hoangthienkim Fri Aug 31, 2012 4:12 pm

» Gửi tới con yêu của mẹ
by Hoàng Minh Phong Thu Aug 30, 2012 8:05 am

» Bài viết hay tham khảo
by Kieu Phuong Wed Aug 29, 2012 9:29 am

» Viếng Neil Alden Armstrong
by TK Wed Aug 29, 2012 12:26 am

» Viếng Từ Hoài Khiêm
by TK Wed Aug 29, 2012 12:25 am

» Thu Chín
by batrung Mon Aug 27, 2012 2:59 pm

» Chuyện bây giờ mới kể (Dư âm Xuân Thiều)
by Hoàng Minh Phong Wed Aug 22, 2012 3:21 pm

» Rất đơn giản!
by TK Tue Aug 21, 2012 9:02 am

» Mưa chiều thu
by TK Tue Aug 21, 2012 9:01 am

» Chuyện vỉa hè và lòng đường
by TK Tue Aug 21, 2012 9:01 am

» Wife is like a tv
by hoanghiennd63 Sat Aug 18, 2012 11:25 pm

» THƯ GIÃN VỚI NHẠC TIỀN CHIẾN
by Hocman Sat Aug 18, 2012 9:13 pm

» GIÀU VÀ NGHÈO
by Hocman Sat Aug 18, 2012 6:15 pm

» Mấy Chục Năm
by TK Fri Aug 17, 2012 11:13 am

» GÁI NAM, GÁI BẮC
by batrung Fri Aug 17, 2012 8:44 am

» ĐÀ LẠT VẪY GỌI
by Quoc Trung Thu Aug 16, 2012 9:23 pm

» Kết Quả Mong Manh
by batrung Thu Aug 16, 2012 1:38 pm

» Một mẻ cười
by TK Mon Aug 13, 2012 12:24 pm

» CÁCH CHỐNG TÀU
by TK Sun Aug 12, 2012 8:21 am

» Về Nam Định với tớ đi em!
by TK Sat Aug 11, 2012 11:15 pm

» LHP80-PHOTOCOLLECTION : MUÔN SẮC XUÂN THIỀU 2012
by kimlan Sat Aug 11, 2012 9:03 pm

» VỀ ĐỢT TỤ BẠ 2013
by Hung10B Sat Aug 11, 2012 8:19 pm

» LHP80 - CHƯƠNG TRÌNH GẶP MẶT ĐÀ NẰNG 2012
by hoanghiennd63 Sat Aug 11, 2012 4:07 pm

» TẶNG CÁC BẠN KHÓA MÌNH
by songxa Sat Aug 11, 2012 9:11 am

» CHUYỆN TÀO LAO HÀNG NGÀY
by Hocman Fri Aug 10, 2012 10:24 pm

» Chúc mừng sinh nhật
by giangcoi0808 Wed Aug 08, 2012 11:44 pm

» Vịnh Con Người
by TK Wed Aug 08, 2012 9:53 pm

» Xem Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ
by TK Wed Aug 08, 2012 9:52 pm

» Tả Văn Tơi
by TK Wed Aug 08, 2012 9:51 pm

» To & Dài
by TK Wed Aug 08, 2012 9:50 pm

» Ảnh ngưỡng mộ
by batrung Tue Aug 07, 2012 2:34 pm

» Danh sách cập nhật tới ngày 6/8/2012
by oanhE Mon Aug 06, 2012 1:58 pm

» Say Rượu
by TK Mon Aug 06, 2012 12:04 am

» Mau!
by TK Sun Aug 05, 2012 8:24 pm

» Bon chen
by TK Sun Aug 05, 2012 8:23 pm

» Những bến sông Nam Định
by TK Sun Aug 05, 2012 6:33 pm

» Danh sách tham dự họp mặt Xuân Thiều Đà Nẵng
by Phu-10I Sun Aug 05, 2012 5:23 pm

» Chi phí buổi gặp mặt Xuân Thiều
by virona Sun Aug 05, 2012 7:54 am

» VIDEO HỘI KHÓA
by Hocman Fri Aug 03, 2012 8:47 am

» THỜI GIAN
by Kieu Phuong Thu Aug 02, 2012 9:17 am

» Mùa xuân trên thành phố dệt
by TK Thu Aug 02, 2012 12:49 am

» Gặp Nhau
by TK Wed Aug 01, 2012 11:30 pm

» HỌP KHÓA ĐẠI CÁO
by giangcoi0808 Tue Jul 24, 2012 10:58 am

» Về Nam Định ăn phở 5 nghìn
by giangcoi0808 Fri Jul 20, 2012 6:55 pm

» Lần đầu tiên bạn khóc
by hoanghai Fri Jul 13, 2012 6:03 am

» Gia đình là gì
by hoanghai Fri Jul 13, 2012 6:01 am

» Ảnh của bạn bè trong khối mình
by Thinhday Sun Jul 01, 2012 10:37 am

» Về tình hình sức khỏe thầy Nguyễn Trinh
by TK Sat Jun 30, 2012 10:54 pm

» Hàng Trung Quốc
by Hocman Tue Jun 12, 2012 10:21 pm

» Hop mat Da nang - Thuc don BBQ
by Kieu Phuong Mon May 28, 2012 2:46 pm

» Tôi Sống
by TK Sun May 20, 2012 3:34 pm

» Những Điều Quý Nhất
by TK Sun May 20, 2012 3:33 pm

» Hồ Chí Minh
by TK Sun May 20, 2012 3:32 pm

» Mẹ mất - Một khoảng trống mênh mông trong đời
by hoanghai Thu May 17, 2012 6:21 am

» TIN BUỒN
by Phu-10I Tue May 15, 2012 9:40 am

» Phật Đản
by TK Sat May 05, 2012 12:44 am

» 100 năm trong 10 phút
by giangcoi0808 Fri Apr 13, 2012 12:39 pm

» Một Dòng Thơ
by TK Sat Mar 24, 2012 6:48 am

» Hạt Bụi
by TK Sat Mar 24, 2012 6:47 am

» CHUYỆN TỬ TẾ
by hoanghai Sun Mar 18, 2012 7:36 am

» Gãi Ghẻ
by TK Wed Mar 14, 2012 10:06 am

» Thống Kê Chưa Đầy Đủ
by TK Wed Mar 14, 2012 10:06 am

» Tâm Hồn Ăn Uống
by TK Wed Mar 14, 2012 10:05 am

» Trả Giá
by TK Wed Mar 14, 2012 10:05 am

» Sống
by TK Mon Mar 12, 2012 10:58 pm

» Sông Quê
by TK Mon Mar 12, 2012 10:56 pm

» Ngọn Đèn Treo
by TK Mon Mar 12, 2012 10:55 pm

» MẸO CỨT GÀ
by hoanghai Sun Mar 11, 2012 5:33 pm

» Chẳng Ra Hồn!
by TK Fri Mar 09, 2012 6:49 am

» Ăn Theo
by TK Fri Mar 09, 2012 6:27 am

» Chúc Mừng Ngày 8 Tháng 3 Năm 2012
by giangcoi0808 Thu Mar 08, 2012 11:23 am

» Bình Đẳng Giới
by TK Wed Mar 07, 2012 8:41 pm

» Về Miền Tây
by Hocman Sat Feb 25, 2012 11:29 am

» Viếng Whitney Houston
by TK Mon Feb 13, 2012 9:09 pm

» Đủ Lý Tình
by TK Mon Feb 13, 2012 9:08 pm

» Có Thật Đáng Tin Không?
by TK Thu Feb 09, 2012 6:59 pm

» Nhân vụ Tiên Lãng bàn về công vụ
by TK Thu Feb 02, 2012 3:31 pm

» Vịnh Cái Chết
by TK Tue Jan 31, 2012 3:03 pm

» Hết Tết
by TK Sun Jan 29, 2012 7:19 pm

» CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM THÌN
by virona Sun Jan 29, 2012 9:38 am

» Chống Bất Công
by TK Tue Jan 24, 2012 3:10 pm

» Chống Đói Nghèo
by TK Tue Jan 24, 2012 3:09 pm


Share | 
 

 Truyên hơi ngắn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
giangcoi0808



Tổng số bài gửi : 97
Join date : 12/08/2010
Age : 53
Đến từ : Tp. HCM

Bài gửiTiêu đề: Truyên hơi ngắn   Fri Dec 24, 2010 2:12 pm

Tóc thề
Nguyễn Khôi

Bố mẹ tôi lấy nhau từ lúc hai người còn rất trẻ. Mẹ kể: ngày trước, trong đám sinh viên trường Mỹ Thuật mẹ chỉ để ý đến bố vì bố có mái tóc rất đẹp. Mối tình của hai người cũng lắm trắc trở. Bà tôi bảo: "Con yêu gì thằng đó, chân yếu tay mềm, rồi cũng khổ thân mày". Mẹ cười nói với bà: "Con yêu vì anh ấy có mái tóc đẹp. Cái tóc là gốc con người mà mẹ!" Cả họ ngoại tôi đều bảo mẹ gàn. Riêng bạn bè của mẹ thì khuyên ngăn: "Chẳng lẽ mày yêu hắn chỉ vì mái tóc?" Mẹ triết lý: "Nhưng ít ra cũng còn có cái để yêu". Lúc chỉ còn có hai người với nhau, mẹ cũng nói thật lòng với bố thế. Cứ tưởng rằng bố sẽ buồn, nhưng không, Bố còn đùa tếu: "Mái tóc muôn năm".



Sau ngày cưới, mẹ đi chợ sắm cho tổ ấm của mình. Trong những thứ linh tinh mà mẹ khuân về có một cái kéo, một con dao cạo sắc lẹm. Mẹ tuyên bố: "Kể từ ngày hôm nay em sẽ hớt tóc cho anh. Cấm anh ra tiệm!". Hôm đầu tiên "ra nghề", mẹ phải cày cục gần một buổi mới hớt xong mái tóc của bố. Không biết "tác phẩm nghệ thuật" của mẹ đạt đến trình độ nào mà sáng hôm sau bố phải đội sùm sụp cái mũ trên đầu để đến cơ quan.

Qua mấy chục năm, tay nghề của mẹ đến nay đã hết sức "vững vàng". Mặc dù là hiệu trưởng của một trường cao đẳng sư phạm, phải giảng dạy, họp hành suốt ngày nhưng chưa bao giờ mẹ quên việc chăm sóc mái tóc của bố. Món quà mà mẹ tặng bố sau những chuyến công tác về thường là những chai thuốc gội đầu, những lọ dầu xịt tóc. Và công việc trước tiên là kiểm tra xem cái râu, cái tóc của bố có "vấn đề" gì không. Còn bố, từ một chú học trò chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời thì bây giờ đã "nghiện" nặng. Đố ai hớt tóc được cho bố. Có những lần đi công tác ở nước ngoài gần năm tháng trời nhưng bố vẫn không chịu hớt tóc viện lý do là để vậy cho ấm. Bố thường bảo: không có hạnh phúc nào bằng sau những chuyến đi mệt nhoài được ngả người trên ghế để cho mẹ hớt tóc và gội đầu. Những lúc hai người giận nhau thì bao giờ bố cũng làm lành trước. "Chiêu thức" thường dùng của bố là soạn "đồ nghề" ra nhờ mẹ hớt tóc. Và mẹ chỉ chờ có thế để chính thức tuyên bố "hòa bình" .

Mẹ tôi ngã bệnh đã gần nửa năm nay. Căn bệnh nan y đã rút cạn sức lực của mẹ. Suốt thời gian đó, bố túc trực bên giường bệnh, tự tay lo lắng tất cả, ngay đến việc đút cháo cho mẹ bố cũng giành làm vì sợ chúng tôi vụng về. Một hôm mẹ nắm tay bố cười buồn nói: "Thôi! em cho anh ra tiệm hớt tóc đó. Gớm ! tóc tai gì mà phát khiếp !". Bố nghẹn ngào lắc đầu, chẳng nói được lời nào .

Ít lâu sau thì mẹ mất. Chôn cất mẹ xọng, bố tôi già xọm hẳn đi. Lúc đêm vợ tôi nói: "Mai anh đưa tiền cho cụ đi hớt tóc . Trông cụ mà não cả lòng".

Sáng ra bố bảo: "Thằng cả hớt tóc cho bố". Nói xong bố đến bên bàn thờ của mẹ, run run lần mở bọc vải lấy ra những thứ "đồ nghề" mà mẹ để lại và đưa cho tôi. Khi nhát kéo đầu tiên vừa lướt qua thì những giòng nước mắt nóng hổi của bố cũng lặng lẽ rơi xuống. Tôi ôm lấy bố nức nở. Phía trên kia mẹ vẫn cười tinh nghịch .
Về Đầu Trang Go down
http://www.giangnam.net
giangcoi0808



Tổng số bài gửi : 97
Join date : 12/08/2010
Age : 53
Đến từ : Tp. HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyên hơi ngắn   Mon Jan 10, 2011 5:06 pm

Vô tâm...
Chỉ cần 3 phút đọc và cả cuộc đời phải suy ngẫm….



Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ – Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
-Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? – chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ…!


Được sửa bởi giangcoi0808 ngày Thu Sep 08, 2011 1:59 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
http://www.giangnam.net
giangcoi0808



Tổng số bài gửi : 97
Join date : 12/08/2010
Age : 53
Đến từ : Tp. HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyên hơi ngắn   Sat Jan 29, 2011 8:28 am

Con đĩ, người tình hay là vợ?


Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.

Hình minh họa
Người tình...
Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.

Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt.Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ.
Bất ngờ một hôm… Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ.

“Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?”

Tôi reply ngay sau đó.

“Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó…”

Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.

Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc… một lúc lâu nữa… Tôi không chịu được nữa… tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy… Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo… Số của cô ấy… tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.

- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng.
- Mình làm người tình anh nhé…
- Vậy là sao?
- Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em… có được không anh?
- Ừ…

Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy… và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới… đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội.

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường.

- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà?
- Ồ… quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?

Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy.

Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó… Vậy mà bây giờ… cô ấy chủ động mời tôi lên nhà.

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái.

- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả?

Cô ấy cười nụ…

Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình… chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào ai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy… chúng tôi ngồi lặng một lúc… rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần… tôi vẫn còn nghe rõ… lúc nụ hôn buông lơi lần đầu… cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: “Em nhớ anh… đã từng nhớ không chịu nổi…” Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn… Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi.

Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình.

Con đĩ...

- Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.
- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.
- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
- Con đĩ… em nói nghe kinh quá.
Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười.

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc… nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi.
Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:- Anh này… anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???
Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xoà
Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:
- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu.

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười.

- Bao nhiêu hả em?
- Tuỳ tâm anh thôi…
- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền.

Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến nhà cô ấy… Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy “Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm… tôi chuẩn bị cho lễ cưới.

Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc… Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên… Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn.

Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ… Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói.

Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác.

Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.

- Anh hỏi ai?

- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?

Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện…

- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó.

Tôi đau nhói trong tim.

- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị?

- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu.

Tôi bàng hoàng… thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng.

- Vậy bố đứa trẻ đâu?
- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín… Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ… hình như là của người đó… và hình như… đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý… hình như đúng là cậu.

Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt… Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì.

- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$ trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không?… À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám dở ra xem.
Tôi vội vàng dở bức thư… màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi… mà là bức thư… tôi đã dành cho cô ấy……
“Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”…

Hình như là… tôi đã nhầm con đĩ với một người tình… à không… không phải người tình… mà là người yêu… mà cũng chẳng phải… là vợ tôi… thực sự là vợ tôi!!!


Theo blog Kin
Về Đầu Trang Go down
http://www.giangnam.net
giangcoi0808



Tổng số bài gửi : 97
Join date : 12/08/2010
Age : 53
Đến từ : Tp. HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyên hơi ngắn   Tue Apr 19, 2011 11:31 pm

Mẹ tôi !

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore .

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore . Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..
Mẹ yêu con lắm,
Mẹ...".


(sưu tầm)


Được sửa bởi giangcoi0808 ngày Thu Sep 15, 2011 12:30 pm; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
http://www.giangnam.net
Bính lớp10D



Tổng số bài gửi : 6
Join date : 09/03/2011

Bài gửiTiêu đề: truyên cực ngắn,hơi ngắn   Wed Apr 20, 2011 12:04 pm

Giang còi sưu tầm nhiều câu chuyện làm rung động lòng người ! tks so much
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Truyên hơi ngắn   Today at 1:10 am

Về Đầu Trang Go down
 
Truyên hơi ngắn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» thiên sứ 4 mùa
» Shop mua/bán truyện tranh online
» Học Viện Alice [Tập 1 -> Tập 12]
» [News] Deemo - tìm lại ký ức của cô bé ấy
» Các món ăn truyền thống ngày Tết.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nam Định :: Nghệ Thuật :: Văn-
Chuyển đến 
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog