IndexTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 12 người, vào ngày Tue Jun 11, 2013 9:53 pm
Latest topics
» HỘI KHÓA LHP77.80 NĂM 2013 TỪ NGÀY 26-28/7/2013 TẠI ĐÀ LẠT
by Hocman Sat Jun 29, 2013 8:47 pm

» Thơ
by khánh 10h Sun Jan 27, 2013 2:53 am

» Đơn Xin Học
by khánh 10h Fri Jan 11, 2013 1:37 am

» PHÂY SƠ BÚC ( FACEBOOK)
by Hocman Wed Nov 21, 2012 10:37 pm

» Nếu Việt Nam là số 1 thế giới......
by antusmax Tue Nov 13, 2012 7:13 pm

» Tìm bạn
by Hocman Wed Nov 07, 2012 12:14 pm

» 20/10/2012
by TK Fri Oct 19, 2012 10:44 pm

» Phủ Thiên Trường 750 năm tuổi
by TK Fri Oct 05, 2012 11:21 am

» Thiên Trường đế phủ, Đại Việt Trần triều
by TK Fri Oct 05, 2012 11:21 am

» ĐAU KHỔ TRẦN GIAN
by TK Fri Oct 05, 2012 11:20 am

» HÌNH & ẢNH
by TK Fri Oct 05, 2012 11:20 am

» Bổ Củi
by TK Fri Oct 05, 2012 11:19 am

» Hoa hồng đẹp
by Hoàng Minh Phong Thu Sep 13, 2012 9:26 pm

» VUI CHÚT CÁC CỤ ƠI
by virona Sun Sep 02, 2012 10:26 pm

» Thời Đại Websites
by TK Sat Sep 01, 2012 5:15 pm

» Chúc mừng sinh nhật
by TK Sat Sep 01, 2012 5:14 pm

» Tự hát
by virona Sat Sep 01, 2012 1:54 pm

» Tuyên ngôn tình yêu.
by hoangthienkim Fri Aug 31, 2012 4:12 pm

» Gửi tới con yêu của mẹ
by Hoàng Minh Phong Thu Aug 30, 2012 8:05 am

» Bài viết hay tham khảo
by Kieu Phuong Wed Aug 29, 2012 9:29 am

» Viếng Neil Alden Armstrong
by TK Wed Aug 29, 2012 12:26 am

» Viếng Từ Hoài Khiêm
by TK Wed Aug 29, 2012 12:25 am

» Thu Chín
by batrung Mon Aug 27, 2012 2:59 pm

» Chuyện bây giờ mới kể (Dư âm Xuân Thiều)
by Hoàng Minh Phong Wed Aug 22, 2012 3:21 pm

» Rất đơn giản!
by TK Tue Aug 21, 2012 9:02 am

» Mưa chiều thu
by TK Tue Aug 21, 2012 9:01 am

» Chuyện vỉa hè và lòng đường
by TK Tue Aug 21, 2012 9:01 am

» Wife is like a tv
by hoanghiennd63 Sat Aug 18, 2012 11:25 pm

» THƯ GIÃN VỚI NHẠC TIỀN CHIẾN
by Hocman Sat Aug 18, 2012 9:13 pm

» GIÀU VÀ NGHÈO
by Hocman Sat Aug 18, 2012 6:15 pm

» Mấy Chục Năm
by TK Fri Aug 17, 2012 11:13 am

» GÁI NAM, GÁI BẮC
by batrung Fri Aug 17, 2012 8:44 am

» ĐÀ LẠT VẪY GỌI
by Quoc Trung Thu Aug 16, 2012 9:23 pm

» Kết Quả Mong Manh
by batrung Thu Aug 16, 2012 1:38 pm

» Một mẻ cười
by TK Mon Aug 13, 2012 12:24 pm

» CÁCH CHỐNG TÀU
by TK Sun Aug 12, 2012 8:21 am

» Về Nam Định với tớ đi em!
by TK Sat Aug 11, 2012 11:15 pm

» LHP80-PHOTOCOLLECTION : MUÔN SẮC XUÂN THIỀU 2012
by kimlan Sat Aug 11, 2012 9:03 pm

» VỀ ĐỢT TỤ BẠ 2013
by Hung10B Sat Aug 11, 2012 8:19 pm

» LHP80 - CHƯƠNG TRÌNH GẶP MẶT ĐÀ NẰNG 2012
by hoanghiennd63 Sat Aug 11, 2012 4:07 pm

» TẶNG CÁC BẠN KHÓA MÌNH
by songxa Sat Aug 11, 2012 9:11 am

» CHUYỆN TÀO LAO HÀNG NGÀY
by Hocman Fri Aug 10, 2012 10:24 pm

» Chúc mừng sinh nhật
by giangcoi0808 Wed Aug 08, 2012 11:44 pm

» Vịnh Con Người
by TK Wed Aug 08, 2012 9:53 pm

» Xem Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ
by TK Wed Aug 08, 2012 9:52 pm

» Tả Văn Tơi
by TK Wed Aug 08, 2012 9:51 pm

» To & Dài
by TK Wed Aug 08, 2012 9:50 pm

» Ảnh ngưỡng mộ
by batrung Tue Aug 07, 2012 2:34 pm

» Danh sách cập nhật tới ngày 6/8/2012
by oanhE Mon Aug 06, 2012 1:58 pm

» Say Rượu
by TK Mon Aug 06, 2012 12:04 am

» Mau!
by TK Sun Aug 05, 2012 8:24 pm

» Bon chen
by TK Sun Aug 05, 2012 8:23 pm

» Những bến sông Nam Định
by TK Sun Aug 05, 2012 6:33 pm

» Danh sách tham dự họp mặt Xuân Thiều Đà Nẵng
by Phu-10I Sun Aug 05, 2012 5:23 pm

» Chi phí buổi gặp mặt Xuân Thiều
by virona Sun Aug 05, 2012 7:54 am

» VIDEO HỘI KHÓA
by Hocman Fri Aug 03, 2012 8:47 am

» THỜI GIAN
by Kieu Phuong Thu Aug 02, 2012 9:17 am

» Mùa xuân trên thành phố dệt
by TK Thu Aug 02, 2012 12:49 am

» Gặp Nhau
by TK Wed Aug 01, 2012 11:30 pm

» HỌP KHÓA ĐẠI CÁO
by giangcoi0808 Tue Jul 24, 2012 10:58 am

» Về Nam Định ăn phở 5 nghìn
by giangcoi0808 Fri Jul 20, 2012 6:55 pm

» Lần đầu tiên bạn khóc
by hoanghai Fri Jul 13, 2012 6:03 am

» Gia đình là gì
by hoanghai Fri Jul 13, 2012 6:01 am

» Ảnh của bạn bè trong khối mình
by Thinhday Sun Jul 01, 2012 10:37 am

» Về tình hình sức khỏe thầy Nguyễn Trinh
by TK Sat Jun 30, 2012 10:54 pm

» Hàng Trung Quốc
by Hocman Tue Jun 12, 2012 10:21 pm

» Hop mat Da nang - Thuc don BBQ
by Kieu Phuong Mon May 28, 2012 2:46 pm

» Tôi Sống
by TK Sun May 20, 2012 3:34 pm

» Những Điều Quý Nhất
by TK Sun May 20, 2012 3:33 pm

» Hồ Chí Minh
by TK Sun May 20, 2012 3:32 pm

» Mẹ mất - Một khoảng trống mênh mông trong đời
by hoanghai Thu May 17, 2012 6:21 am

» TIN BUỒN
by Phu-10I Tue May 15, 2012 9:40 am

» Phật Đản
by TK Sat May 05, 2012 12:44 am

» 100 năm trong 10 phút
by giangcoi0808 Fri Apr 13, 2012 12:39 pm

» Một Dòng Thơ
by TK Sat Mar 24, 2012 6:48 am

» Hạt Bụi
by TK Sat Mar 24, 2012 6:47 am

» CHUYỆN TỬ TẾ
by hoanghai Sun Mar 18, 2012 7:36 am

» Gãi Ghẻ
by TK Wed Mar 14, 2012 10:06 am

» Thống Kê Chưa Đầy Đủ
by TK Wed Mar 14, 2012 10:06 am

» Tâm Hồn Ăn Uống
by TK Wed Mar 14, 2012 10:05 am

» Trả Giá
by TK Wed Mar 14, 2012 10:05 am

» Sống
by TK Mon Mar 12, 2012 10:58 pm

» Sông Quê
by TK Mon Mar 12, 2012 10:56 pm

» Ngọn Đèn Treo
by TK Mon Mar 12, 2012 10:55 pm

» MẸO CỨT GÀ
by hoanghai Sun Mar 11, 2012 5:33 pm

» Chẳng Ra Hồn!
by TK Fri Mar 09, 2012 6:49 am

» Ăn Theo
by TK Fri Mar 09, 2012 6:27 am

» Chúc Mừng Ngày 8 Tháng 3 Năm 2012
by giangcoi0808 Thu Mar 08, 2012 11:23 am

» Bình Đẳng Giới
by TK Wed Mar 07, 2012 8:41 pm

» Về Miền Tây
by Hocman Sat Feb 25, 2012 11:29 am

» Viếng Whitney Houston
by TK Mon Feb 13, 2012 9:09 pm

» Đủ Lý Tình
by TK Mon Feb 13, 2012 9:08 pm

» Có Thật Đáng Tin Không?
by TK Thu Feb 09, 2012 6:59 pm

» Nhân vụ Tiên Lãng bàn về công vụ
by TK Thu Feb 02, 2012 3:31 pm

» Vịnh Cái Chết
by TK Tue Jan 31, 2012 3:03 pm

» Hết Tết
by TK Sun Jan 29, 2012 7:19 pm

» CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM THÌN
by virona Sun Jan 29, 2012 9:38 am

» Chống Bất Công
by TK Tue Jan 24, 2012 3:10 pm

» Chống Đói Nghèo
by TK Tue Jan 24, 2012 3:09 pm


Share | 
 

 MẸO CỨT GÀ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoanghai



Tổng số bài gửi : 76
Join date : 13/12/2010

Bài gửiTiêu đề: MẸO CỨT GÀ   Mon Mar 05, 2012 10:20 pm

Lâu lâu mới lại vào phó rùm của chúng mình,buồn nhiều hơn vui,buồn vì nhiều tin buồn quá,vui vì các bạn quan tâm đến nhau nhiều hơn,vui vì có nhiều cuộc gặp gỡ và du hý hơn,buồn vì đâu đó còn có những mảnh đời vất vả trong lứa chúng ta.chẳng giúp gì được. Cùng tuổi quý mão cả, buồn thật.
Mấy lâu nay chăm chú theo dõi vụ anh Vươn nên được biết đến anh Cu Vinh (nhà văn Nguyễn Quang Vinh)
nên giới thiệu đến các bạn .Mình lấy vài câu chuyện của anh ấy nghe cũng thấy hay hay cho mọi người xem.Còn về vụ anh Vươn ( theo Bí thư thành ủy HP Nguyễn Văn Thành có trên "gu gờ chấm Tiên lãng") thì thông tin ở đây là hay nhất các bạn xem tại blog của anh ấy:http://nguyencuvinh.wordpress.com (Khóa mình có một tên làm to phết không biết lúc phát biểu trước dân có "gu gờ chấm ngu ngu đệ nhất" không nhỉ.




MẸO CỨT GÀ


Tháng Ba 4, 2012 — nguyencuvinh


35 Votes

Hồi bé, mỗi khi làm cái gì không được, mình hỏi mạ. Mạ bày cho cái,
xong. Mình khen nịnh, mạ giỏi thiệt. Mạ mình đưa ngón tay quẹt nước trầu
trên miệng, buông câu: mẹo cứt gà, giỏi chi con.

Sau này lớn lên, khôn hơn, ranh ma quỷ quái hơn, rồi lại tiếp xúc
nhiều người ranh ma quỷ quái hơn nữa, mới thấm cái câu cửa miệng của mạ:
mẹo cứt gà.

Mấy thằng bạn một lứa, đùng đùng làm chức to lắm.
Một hôm mình gặp một hắn, hỏi, sao mày lên chức vùn vụt thế, chẳng
lẽ trong quá trình hoạt động cách mạng, không sai gì? Nó cười, trước, là
nhờ ơn mưa móc nâng đỡ của mấy chú mấy bác bạn bè hoạt động với ông cụ
thân sinh. Sau nữa là nhờ mẹo cứt gà. Mình nói, mẹo cứt gà trong thăng
tiến là thế nào, tập huấn cái coi. Nó khẳng định, muốn thăng tiến thì
phải có mẹo cứt gà. Mình hỏi, thế chẳng lẽ mày không hề có khuyết điểm,
toàn ưu điểm? Nó bảo, cứ chuẩn bị sai, chuẩn bị có khuyết điểm thì dừng.
Sao dừng? Nó bảo, mày ngu bỏ mẹ, chả hiểu gì. Muốn cho một người thăng
tiến nhanh, như tao chẳng hạn, tổ chức phải giúp làm sao để tao chưa kịp
sai, chưa kịp gặp khuyết điểm. Ví dụ nhé, tổ chức bố trí các chức vụ
cho tao ở nơi nào cũng không quá hai năm, thậm chí một năm. Thời gian ấy
chưa kịp làm gì sai, thậm chí còn chưa kịp nghĩ ra cái sai để mà sai,
hoặc nói nhỏ nhé, có đớp miếng nào to to của dân của nước thì cũng chưa
kịp…lộ, thế là lại chuyển sang vị trí công tác cao hơn chút, đôi khi sáu
tháng, mới quen mặt anh em, tay bắt mặt mừng, cũng chưa kịp sai, lại
chuyển sang vị trí công tác cao hơn, cứ thế đến khi tao đã lên tới chót
vót cấp tỉnh thì nếu sai là các huyện, các ngành, tầng lớp cán bộ dưới
quyền sai, tao đâu sai. Hiểu chưa? Đó là mẹo cứt gà.

Có hôm vào phòng làm việc của nó, mình thấy nó treo rất nhiều ảnh,
đóng khung đẹp, tầng tầng lớp lớp mà mình gọi là “ ảnh bắt tay”. Thôi
thì ở trong nước Việt yêu dấu, không có bác nào, chú nào làm chức to mấy
mà nó không mần được cái ảnh chung, nhìn rất chi là đằm thắm. Chỉ nhìn
ảnh, người yếu bóng vía khiếp, chắc thằng này quan hệ tởm lắm mới được
thế, toàn chụp chung với các Cụ không à. Nó cười, mày thấy chưa, đó cũng
là mẹo cứt gà. Nhìn khối lượng ảnh chụp với các Cụ đồ sộ như thế bố bảo
thằng nào dám hỗn với tớ. Đưa ra sân cơ quan, nó chỉ những cây cảnh
đẹp, gắn những bảng chữ nào cây của bác A, cụ Ba, xếp N, nghe kinh. Nó
nói, các cụ, các bác có về đây đâu, mình ra gặp, nói, bác ơi, chú ơi,
cho phép cháu được ghi danh bác trồng cây lưu niệm ở cơ quan cháu để làm
gương cho các thế hệ nhé. Ai nỡ từ chối. Cũng là mẹo cứt gà thôi. Khách
đến làm việc, các đối tác đến gặp, mới loanh quanh ở sân, nhìn thấy
hằng hà sa số tên tuổi các bác, các chú, các cụ, phát rét.

Nó còn kể, một hôm may mắn nó lọt vào được nhà của một bác rất to.
Các bác thì rất hiền, rất hiếu khách, rất vô tư. Nó đưa thêm một thằng
cấp Bộ. Nó giả lả nói với Bác, Bác coi, thằng này nó đang gây khó dễ em
đấy. Sau bữa đó, cái thằng cấp Bộ kia mặt tái xám, phục vụ nó hết cỡ vì
nghĩ nó và Bác chắc thân thiết nhau lắm, chứ thực ra, Bác có biết nó là
ai, chỉ thấy thư ký bố trí cho vào thăm thì nói dăm câu ba chuyện vậy
thôi. Cũng là mẹo cứt gà.

Mày sáng mắt ra chưa? Nó hỏi mình sau khi đã quán triệt một số mẹo
cứt gà. Mình lắc đầu. Nó hỏi, sao thế? Chưa thấm à? Hay không tin.

Nó bấm máy gọi: Anh…Em đây…Dạ, anh khỏe chứ ạ. Dạ…Dạ rồi, chủ nhật em bay ra thăm anh chị.
Nó khoe, nó vừa gọi cho Bác ấy.
Nhưng mình nãy giờ có nhìn, thấy nó diễn gọi chứ thực ra không gọi cho ai cả.
Đúng là mẹo cứt gà.
Hôm qua nó gọi, này, Cụ mới vào công tác, có muốn chụp ảnh chung với
Cụ để treo trong nhà không, vào đây tao thiết kế cho. Mình nói có rồi,
cả đời chụp được ảnh với Cụ, sướng tê, treo rồi.

Nó hỏi, chụp với ai, chẳng lẽ mày học mẹo cứt gà của tao nhanh thế à?
Mình nói, ảnh này chụp lâu rồi, thời Cụ còn sống.
Cụ nào? Nó hỏi có vẻ hồi hộp.
Mình nói: Cụ Núp. Anh hùng Núp ở Tây Nguyên. Bức ảnh để đời của mình, vinh dự chụp với Cụ tại bệnh viện, 3 tháng sau Cụ mất.
Nó xì cái. Nói với mình vẻ thất vọng, mày chẳng thể tiến bộ được, hèn chi làm trưởng thôn mãi.
He he




NÊN KIẾM MỘT EM HỀ HỀ
Tháng Ba 5, 2012 — nguyencuvinh


7 Votes

Ảnh này do Còm Sĩ Nguyễn Ngọc Dương ở Lào Cai tặng không cho Cu

Khoai Lang gặp hắn ở thành phố, đúng
hắn, không sai. Dù hắn vừa bước xuống từ một xế hộp mang biển xanh nhà
nước. Dù hắn được lái xe mở cửa như một chính khách. Dù hắn bảnh bao,
không râu ria, tóc cua gọn gàng, áo quần nghiêm chỉnh, không như cái
thời vác đất. Dù hắn chào Khoai Lang cả tiếng phố lẫn với tiếng quê. Và
trong khi nói chuyện, hắn vẫn khéo léo cài đặt một vài từ tiếng Anh rồi
giải thích bằng từ Việt. Dù hắn đã làm tất cả những gì có thể để chứng
minh, hắn đang là thủ trưởng cấp Vụ của một Bộ thì vẫn không xóa nhòa kỷ
niệm giữa hai thằng.

Ngầy ấy hắn học hết cấp 2, nghỉ, vì nghèo.
Lúc đó thì Khoai Lang đã phó trưởng thôn.
Hắn xin Khoai Lang được vác đất tại một lò gạch của thôn.
Tất nhiên là giúp.
Và quanh năm ngày tháng, người hắn đen,
gầy, bê bết bùn, tóc tai dựng ngược, râu tóc dựng ngược, nhìn thương
lắm. Lăm lăm trong tay hắn lúc nào cũng ống điều thuốc lào.

Ba năm như thế, hắn quắt lại, nhìn thê thảm mà cũng chỉ sắm được con xe máy cũ.
Hắn không có thông tin. Sáng dậy, rít
thuốc lào, cạn chén trà, ăn bát xôi ra lò gạch. Quần quật đến tối về.
Thậm chí hắn còn không biết ai là chủ tịch huyện.

Bất ngờ, hắn tuyên bố cưới vợ. Vợ hắn tên là Nhung hề hề. Cười như đười ươi cả ngày. Ai chửi cũng cười. Coi như dở hơi.
Cưới một năm, Nhung hề hề sinh con.
Một năm nữa thì có chiếc xe đen trũi về làng.
Khoai Lang tá hỏa vì bác ruột của Nhung hề hề làm to.
Mấy tháng sau vợ chồng hắn ra thành phố.
Vợ hắn là nhân viên lễ tân khách sạn Bộ, một nhiệm vụ duy nhất là cười hề hề.
Hắn bố trí làm bảo vệ 1 năm, trong năm
đó ông bác vợ ủn cho hắn hết cấp 3, lấy bằng. Sau khi có bằng cấp 3, bác
hắn mang về ủn tiếp vào tay hắn bằng đại học tại chức. Rồi vào đảng.
Chính hắn cũng không hiểu vì sao bây giờ người trong văn phòng đã trân
trọng gọi hắn là kỹ sư.

Bẵng đi thời gian, nay Khoai Lang lên,
hắn nói, hắn là tiến sĩ mà bằng tiến sĩ do nước ngoài công nhận nhé, tất
nhiên thông qua mạng, nhưng ở đời, tiến sĩ mạng với tiến sĩ đời khác
gì, e cái bằng tiến sĩ mạng hình thức còn đẹp hơn.

Bẵng đi thời gian, Khoai Lang lên, hắn nói hắn đã là trưởng phòng, rồi vụ phó, và bây giờ là vụ trưởng.
Khoai Lang hỏi: Bác cậu chạy chức cho cậu giỏi nhỉ.
Nhung hề hề xua tay: Không. Anh í phấn đấu đấy ạ. Hề hề hề
Hắn phẩy điếu thuốc: Tổ chức chúng nó
phân công, mình là đảng viên phải nhận ông ạ, tôi nhớ lắm những năm
tháng làm ở lò gạch làm, sao mà trong trẻo, sao mà thanh cao, sao mà
gian khổ, sao mà ấm áp…

Vợ hắn chẩu môi: Thế để em nói với bác cho anh về giữ chức phụ trách lò gạch nhé. Hề hề
Hắn nói: Khổ. Nhưng tổ chức đã trang bị bằng cấp, thì mình phải nghe theo tổ chức.
Khoai Lang quay sang Nhung: Thế cô bây giờ đang làm gì?
Nhung: Em í à, mới lên phó giám đốc Khách sạn anh ạ. Hề hề.
Hắn nói: Đấy. Khổ, đáng nhẽ cô ấy nên ở
nhà nuôi con, trình độ có gì đâu, ngoài việc cười hề hề như con điên,
thế mà vẫn lên phó giám đốc. Bác cô ấy nói, chúng mình phải có chút vị
trí cho bác ấy đỡ xấu hổ với thiên hạ.

Tiễn Khoai Lang đi, hắn rỉ tai: Có câu
này mình nói thật, cần đếch gì tìm đến tổ chức, cuộc đời chỉ cần có ông
bác, ông chú, ông cậu ở trên ấy, trên ấy, trên ấy, nhé nhé nhé.

Rồi hắn lại hạ giọng: Tớ khổ quá, nhục
như chó, nên tớ phải đổi đời. Thế mới phải rước cái con điên hề hề cháu
của bác ấy về làm vợ. Đó cũng là cách thăng tiến.

Rồi hắn nắm tay: Mà nếu không có ông
bác, ông cậu, ông chú nào bà con ở trên ấy, trên ấy, trên ấy thì mình
giới thiệu, nhận bừa đi là còn kịp. Vậy nghe, vậy nghe, vậy nghe…

Khoai Lang gật gù tư lự: Sao chưa ai làm mối cho mình một em hề hề ta?
Hề hề.





TẠI SAO XE TAO KHÔNG CHÁY?
Tháng Ba 5, 2012 — nguyencuvinh


32 Votes

Mang theo nhiều kiến nghị của bà con, Khoai Lang lên gặp ông bác họ làm
to ở thành phố. Bác í có thể cho một lời khuyên vì sao xe lại cháy. Bởi
vì bà con vô cùng lo lắng, không đi xe máy thì không được, đang đi, nó
mần phát ầm rồi vọt lửa cháy thì chết. Cháy nhiều quá. Rồi xe ô tô cũng
cháy. Lúc đầu người ta ngờ chắc hãng này nó chơi xỏ hãng kia. Sau thấy
không phải, xe hãng nào cũng cháy đùng đùng.

Gặp mới biết bác ấy cũng đang quay cuồng với dư luận. Người ta yêu
cầu bác phải trả lời dứt khoát, nguyên nhân gây cháy là do đâu.

Chưa trình bày xong, bác họ đã nói, tao biết rồi, mày cứ ngồi đấy, tao cho mày biết nguyên nhân vì sao xe cháy.
Khoai Lang dạ dạ dạ rồi thu người ngồi ở một góc phòng, trông như củ khoai lang.
Bác họ nhấn điện thoại, họp.
Các sếp con con ở các đơn vị con con nhận lệnh tụ tập nhau tới họp
không thiếu một ai. Toàn là các đơn vị ban ngành thuộc các cơ quan chức
năng có liên quan trách nhiệm đến việc xe cháy.

Khoai Lang ngắm nghía những gương mặt thành viên họp, thấy đã.
Bác bảo hai cán bộ đưa một chiếc xe máy vào phòng họp:
-Đây là xe máy của con gái tôi. Coi như xe tôi. Các cậu phải trả lời
câu hỏi này, tại sao rất nhiều xe máy bị cháy mà xe của tôi không cháy?

Tay Chánh văn phòng lập tức đặt trước mặt ông bác hai tờ trình: Tờ
trình về việc dự trù kinh phí tổ chức cuộc hội thảo vì sao xe của Sếp
lại không cháy. Tờ trình về việc xin kinh phí để tổ chức giám sát, phân
tích, mổ xẻ nguyên nhân vì sao xe máy của Sếp không cháy.

OK. Ký duyệt. Náo nức. Công việc tiến hành chóng mặt. Hội thảo được
tổ chức. Khoai Lang vinh dự ngồi cạnh ông bác họ. 45 tham luận xoay
quanh chủ đề vì sao xe máy của Sếp lại không cháy. Hàng chục biên bản,
kết quả thẩm định kỹ thuật được báo cáo tới tấp nhưng vẫn chưa tìm ra
được lý do vì sao xe của Sếp lại không cháy.

Sau 1 tuần, câu hỏi: Vì sao xe của tôi không cháy vẫn chưa tìm thấy đáp án.
Bác họ đọc hết các báo cáo rồi rít một hơi thuốc, thở khói khoan khoái.
Khoai Lang rụt rè hỏi:
-Tình hình nghiêm trọng như vậy, vẫn chưa ai trả lời được câu hỏi
tại sao xe cháy, bà con lo lắng, xã hội bất an, sao bác vui thế ạ?

Bác họ hỏi:
-Mày thấy tao cho cả lực lượng đi tìm nguyên nhân vì sao xe máy của tao không cháy chưa?
-Dạ rồi.
-Mày có thấy anh em tích cực tìm nguyên nhân vì sao xe không cháy không?
-Dạ rồi
-Đấy. Đấy là nguyên nhân xe máy cháy.
Khoai Lang trố mắt nhìn ông bác.
Ông bác thương tình, nhìn Khoai Lang:
-Mày cũng ngốc quá. Tao cố tình ra lệnh sai mà mọi người cứ húc đầu
làm. Đáng ra tao ra lệnh cho các cấp yêu cầu tìm nguyên nhân vì sao xe
máy cháy, nhưng tao lại nói, vì sao xe máy tao không cháy? Thế mà mọi
người cứ thế ào ào tìm nguyên nhân không cháy. Giờ thì tao mới hiểu, đó
chính là nguyên nhân gây cháy xe. Hiểu chưa?

Khoai Lang gật gù:
-Gần hiểu, thưa bác…Nguyên nhân gây cháy xe vì không tìm thấy nguyên nhân xe không gây cháy?
Hai bác cháu xiết tay nhau cùng nhìn về một hướng và nhoẻn cười như hai cấp ngoại giao.
He he
Về Đầu Trang Go down
hoanghai



Tổng số bài gửi : 76
Join date : 13/12/2010

Bài gửiTiêu đề: NÓ LÀ THẰNG EM TAO   Sun Mar 11, 2012 5:20 pm

NÓ LÀ THẰNG EM TAO
Tháng Ba 9, 2012 — nguyencuvinh







19 Votes

Mái tóc dài phủ hai vai, lốm đốm có sợi bạc, khuôn mặt phương phi, dáng người bệ vệ, đi xe toàn biển xanh ( sau này mới biết là xe…thuê), ông được gọi bằng cái tên hơi bị oách: bác cả. Đó là lũ đàn em ít tuổi gọi thôi, mà cũng chỉ là lũ đàn em mới ngoi lên từ làm ăn, muốn quan hệ rộng, muốn chạy việc và muốn thích oai.
Trưởng thôn Khoai Lang chẳng bao giờ được hiện diện bác cả nếu trong thôn không xảy ra sự cố về quyền lợi của bà con trong một dự án lớn quét qua gần một phần ba thôn, quét cả ruộng và nhà cửa.
Trưởng thôn gọi cho ông bạn mình làm quan tỉnh. Ông này không xử lý được mà nói, thôi được, để tớ thiết kế cuộc gặp giữa ông và bác cả. Hỏi, bác cả là bác ấy, bác ấy, bác ấy hả? Không. Không. Không. Thằng cha này chẳng có chức vụ gì ráo, mà hình như cũng chẳng làm ở cơ quan nào, nhưng chẳng hiểu thế nào mà ai cũng sợ, tớ đây cũng sợ. He he.
Ừ thì gặp. Bà con cần một sự can thiệp của trời, thì phải gặp bác cả. Gặp bác cả coi như gặp trời. Kể cũng hay hay. Kể cũng tò mò. Kể cũng là lạ.
Bác cả hứa mấy lần mới về. Nói, tao bận túi bụi, đời tao cực, thằng nào cũng nhờ, đời tao cực, quá bận, quá bận, việc tí ti thế này chúng mày cũng nhờ là sao hả. Rồi nâng cốc. Rồi bác cả phân tích về rượu. Cả một nền văn minh rượu từ miệng bác cả phát ra. Nói, hôm nào ra nhà, tao cho xem hầm rượu của tao, mấy ngàn chai từ tất cả các nước trên thế giới sản xuất, nhiều niên đại. Khổ, anh em nó tặng. Anh em nó quý tớ đến nỗi, nó còn biết tớ thiếu loại rượu nào của nước nào cơ. Khổ. Uống sao hết. Nên làm cái hầm rượu, cái bảo tàng rượu gọi là ghi dấu tình cảm anh em. Ừ, nói đi, thế hả, việc này, để xem nào, để tao gọi cho thằng K nhé. Ui giời ơi, việc có tí này mà gọi đến bác K cơ ạ, cao quá, bọn em đâu dám phiền đến thế. Mày thì biết gì, càng cao xử lý càng nhanh, đỡ tốn kém. Hiểu không. Thằng K với chúng mày là cao, với tao là thằng đàn em. Rồi gọi, K hả, ừ thằng anh mày đây. Khốn nạn, mưa gió rét mướt mà phải mò về đến cái tỉnh chó ăn đá, gà ăn sỏi. Ừ. Có việc chứ, mày giúp anh nhé. Rồi…ồi…rồi…ồi….mai anh bay ra đưa cho mày xem hồ sơ nhé, giúp mấy thằng nhóc trong tỉnh cái, khổ thân chúng nó. Ừ…Rồi..ồi ồi…
Trưởng thôn mồ hôi mồ kê đầm đìa. Nghe cú điện thoại ấy, đến ma quỷ cũng nể sợ bác cả nữa là loại như Khoai Lang.
Tay bạn quan tỉnh ôm vai Khoai Lang: sướng nhé, thế là yên tâm nhé, chẳng cần tờ trình tờ triếc, văn bản văn biếc, công văn công viếc nhé.
Bác cả đưa cái đùi gà qua miệng như kiểu nghệ sỹ thổi kèn acmonica, nhoáng cái, đùi gà còn trơ xương, gật gù: Đúng thế, nước Nam mình, xử lý việc gì mà phải công văn công viếc, ý kiến ý kiếc, kính thưa kính thiếc, đến mục thất mới xong. Kiểu như tao, gọi mấy thằng đàn em, xong hết.
Khoái chí, quan bạn gọi thêm một lão cũng to phết đến nhậu.
Chiếc xe bóng lộn đỗ xịch. Một quan tỉnh bước vào tham gia nhậu. Bác cả hất mặt lên nhìn quan tỉnh mới tới: Mày làm lãnh đạo tỉnh này hả? Khoai Lang nghe hỏi mà khiếp, gọi cả ông bố của tỉnh mình bằng mày tao mà bố tỉnh mình vẫn phải dạ dạ dạ.
Bác cả nói: Chúng mày biết thằng M không? Hả? Nó làm quan đầu tỉnh ở đây hả? Nó là thằng em tao. Anh em tình nghĩa lắm. Không có tao, loại ngu mà nịnh đầm như nó còn lâu mới lên chức. Hôm nó lên chức đầu tỉnh, vợ chồng nó ra gặp tao, khúm núm trông thê thảm. Cho tao gửi lời với nó nhé, bảo, tao vào làm chút việc với chúng mày mai bay ra. Cứ nói bác cả hỏi thăm là nó mừng xiết biết. Nó là thằng em tao đấy.
Khoai Lang mắc nghẹn miếng cơm trong cổ họng.
Ông quan bạn thì giả vờ xem điện thoại như không hề nghe, chỉ gật đầu, vâng ạ, vâng ạ, cho phải phép.
Còn ông quan đầu tỉnh thì ngồi chết đứng.
Cũng có thể là ông cảm động, vì lần đầu tiên ông được một người khác coi mình là thằng em.
Đêm nằm trên chõng, trưởng thôn Khoai Lang còn ngờ ngợ nhận ra thêm điều nữa, cú điện thoại với ông K nào ấy chắc cũng không phải. Lại thấy thương quan bạn. Lại lẩm nhẩm cái câu mà mấy đứa con choai choai hay lẩm nhẩm: đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở.
Về Đầu Trang Go down
hoanghai



Tổng số bài gửi : 76
Join date : 13/12/2010

Bài gửiTiêu đề: EM RÚT RA ĐƯỢC RỒI   Sun Mar 11, 2012 5:24 pm

EM RÚT RA ĐƯỢC RỒI
Tháng Ba 8, 2012 — nguyencuvinh






27 Votes

alt
Suốt mấy ngày, hắn gọi khoe khắp nơi” Em rút ra được rồi anh ạ”, rồi cười hề hề. Rút ra được mà cũng tốn kém phết. Hắn kể, mấy chú mấy bác thấy doanh nghiệp của hắn phất lên như diều, lại chăm sóc các bác các chú tử tế nên kỳ bầu hội đồng nhân dân, các bác các chú dứt khoát ấn hắn vào danh sách bầu cử. Hắn giật bắn. Đời hắn, đúng là con nhà mười tám đời ăn mày, chỉ tới hắn mới phất. Lý lịch thế là rất sạch. Nhà nghèo, chẳng học hành lớp nào, mù chữ. Mù chữ nhưng người lại to khỏe, mặt mày lại hơi bị xinê thế nên có một em xinh đẹp con nhà giàu cứ lăn vào hắn. Hắn nói, em ơi, không lấy anh được, nhà anh nghèo, anh lại mù chữ, đến như dòng chữ viết “cấm đái” to tổ bố anh không đọc được, lại nhè vào đấy mà đái để trật tự đường phố nó phạt. Nhưng mà em í cứ lăn xả vào. Rồi cưới. Rồi chính em í thành lập doanh nghiệp. Thoắt cái hắn thành đốc. Thoắt cái hắn có ô tô. Các giao dịch xây dựng công trình vợ hắn lo hết. Vợ hắn đẹp, sếp nào cũng thân quen, chẳng mấy chốc, công ty hắn phất. Nhưng làm giám đốc mà hắn vẫn mù chữ. Ký là vợ hắn cầm tay hắn ký vào giấy. Bức chí quá, hắn bỏ công học chữ để ký. Sau hai năm làm giám đốc, một hôm hắn mời trưởng thôn Nguyễn Khoai Lang đi nhậu rất to, rồi khoe: Anh ơi, em ký được rồi.
Bây giờ thì khoe: Anh ơi, em rút được rồi.
Hắn tất tả đến từng nhà các bác, các cô, đưa phong bì, xin xin xin, em lạy các bác, các bác đừng đưa em vào hội đồng. Hỏi sao thế, đó là vinh dự. Dạ, em biết là vinh dự, 18 đời họ nhà em chưa ai làm tới chức trưởng thôn, nay em vào hội đồng, to quá, biết vinh dự nhưng cho em rút. Sao rút? Dạ, cái gì cũng phải có giới hạn. Em mù chữ mà làm giám đốc. Giờ mù chữ lại vào hội đồng, gọi là quốc hội địa phương, e không được, e trái đạo, một thằng ngu lại dám đại diện nhân dân. Lâu nay doanh nghiệp em phất là nhờ công vợ em, em biết gì, chỉ giỏi nhậu, đi hát với các bác. Thực sự là em ngu. Không được. Em xin cho em rút.
Tính lại, để rút được, e còn tốn hơn lao vào.
Cuối cùng thì cũng rút được.
Sau khi rút được, hắn hỏi mấy bác đã cho hắn vào, giám đốc doanh nghiệp địa phương mình bắn 10 ngày không hết, sao không chọn, lại chọn hắn?
Các bác nói vì hắn xứng đáng.
Hỏi, vì sao xứng đáng? Hắn có năng lực gì đâu, ngoài nhậu nhẹt và hát hò, cầm tay, vuốt mông các em, đêm thì đánh xe lẻn đến từng nhà đưa phong bì, các bác biết quá rõ gì nữa.
Các bác nói, nhờ thế mà khi nêu tên hắn ra, bác nào cũng biết, bác nào cũng gật gù đồng tình.
Thích là gật?
Đúng vậy.
Không cần biết em có năng lực, thích là gật?
Đúng vậy.
Vì thế nên họp mới có nhiều đại biểu gật.
Đúng vậy.
Như tỉnh Thanh Hóa vừa rồi, nhiều ông ngủ gật quá nên Chủ tịch Hội đồng nhân dân phải hét toáng lên, các đồng chí ơi, đừng ngủ gật?
Đúng vậy.
Thế sao không chọn những anh tài cao đức dày và không có khả năng ngủ gật lại chọn cái thằng vừa ngủ gật vừa ngu như em? Em thừa nhận em ngu các bác không tin? Em thừa nhận em không có tài cán gì hết, các bác cũng không tin? Em thừa nhận, nếu công ty em mà vợ em buông ra là công ty phá sản, các bác cũng không tin? Nói thật các bác không tin. Vợ em chỉ nói dối câu, các bác cho thằng chồng giỏi giang của em vô hội đồng nhé, nói chơi chơi vậy mà các bác lại tin?
Các bác cười cười, các bác đứng lên, các bác cầm tay, các bác ôm vai: Mày đáng yêu thật. Mày rút, tiếc.
Về Đầu Trang Go down
hoanghai



Tổng số bài gửi : 76
Join date : 13/12/2010

Bài gửiTiêu đề: TÁN TỈNH DƯỚI SỰ LÃNH ĐẠO CỦA BÍ THƯ   Sun Mar 11, 2012 5:26 pm

TÁN TỈNH DƯỚI SỰ LÃNH ĐẠO CỦA BÍ THƯ
Tháng Ba 9, 2012 — nguyencuvinh






27 Votes

Bây giờ thì đôi trái gái ngày xưa ấy đã đầu bạc mà răng chưa long: đó là cặp vợ chồng nhạc sỹ Quách Mộng Lân và Nguyễn Thị Gái.
Một hôm, anh Lân kể với Cu chuyện anh lấy chị Gái, nghe mê.
Hồi trẻ, hai anh chị là diễn viên Đoàn văn công Quảng Bình ( thời những năm đầu kháng chiến chống Mỹ ở miền Bắc)
Sau những lần liếc qua liếc về, ném thư, ném tiếng, để bảo đảm thực hiện nghiêm chỉnh quy định, anh Lân gặp Bí thư chi bộ đoàn văn công báo cáo, thưa chú, em và Gái đã tình ý với nhau, đã có duyên nhau, rất có khả năng có thể yêu nhau được, đề nghị chú tạo điều kiện giúp đỡ. Ông Bí thư chi bộ đoàn văn công trễ cặp kính, nhìn Lân, lại nheo nheo mắt, lại đằng hắng rồi nói: Tối nay. Lân dạ. Tại hầm sinh hoạt của đoàn. Lân dạ. Quần áo chỉnh tề. Lân dạ.
Đây là lần đầu tiên Quách Mộng Lân ngồi bên Nguyễn Thị Gái, quá đẹp đôi.
Ngồi ở giữa họ là đồng chí Bí thư chi bộ.
Giữa ba người là ngọn đèn dầu.
Bên ngoài cửa hầm, mấy em diễn viên cả nam và nữ thì bổ chồm lên nhau rình nghe cuộc tán tỉnh nhau chính thức dưới sự lãnh đạo của đảng chi bộ mình.
Đồng chí Bí thư chi bộ hỏi Lân:
-Đồng chí Lân có nhu cầu muốn tìm hiểu để yêu đồng chí Gái, đúng không?
Đồng chí Lân gật đầu:
-Dạ đúng.
Đồng chí Bí thư chi bộ hỏi Gái:
-Đồng chí Gái có nhu cầu muốn tìm hiểu để yêu đồng chí Lân, đúng không?
Đồng chí Gái:
-Dạ đúng.
Bí thư chi bộ gật đầu:
-Vậy các đồng chí tán tỉnh, tìm hiểu nhau đi.
Lân và Gái ngơ ngác nhìn nhau. Tán tỉnh nhau cái chi mà có cả Bí thư chi bộ ngồi canh chừng?
Họ nhìn nhau im lặng.
Bí thư chi bộ sốt ruột:
-Tâm sự đi chứ? Im lặng thế khi nào mới thành vợ chồng?
Anh Lân mạnh dạn đề xuất:
-Dạ…Em có ý kiến…đồng chí Bí thư chi bộ ra ngoài cho bọn em tự do tâm sự được không ạ?
Bí thư chi bộ nghiêm mặt:
-Không được…Các đồng chí đều là đoàn viên, phải hiểu rõ vai trò lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của đảng chứ? Hiểu chứ?
Ngồi một lúc, đồng chí bí thư thấy hai người vẫn im lặng thì mệt quá, ngủ gật.
Dù đang lãnh đạo mà Bí thư cũng ngủ gật.
Vậy là thừa cơ lúc sự lãnh đạo ngủ gật, Lân vòng tay qua lưng ông bí thư véo Gái cái. Gái lại vòng tay sau lưng ông bí thư véo Lân cái. Véo qua véo về 5 cái như thế là xong cuộc tâm sự công khai, minh bạch trước sự chứng kiến và lãnh đạo của bí thư chi bộ.
Chui lên hầm, chị Gái bị các cô diễn viên kéo về góc trái hỏi răng rồi, răng rồi, anh Lân hun mi chưa? Gái cười nói, hun răng được, chỉ véo nhau thôi, có bí thư chi bộ mần răng hun được. Anh Lân cũng bị các diễn viên nam kéo về góc phải hầm hỏi, răng rồi, răng rồi, đã bóp được vú của Gái chưa? Anh Lân nói, bóp răng được, bí thư chi bộ không cho bóp.
Chuyện này thật nha.
Người viết và nhân vật còn nhăn răng cả đấy nha, không nói phét được nha.
Vì có bí thư chi bộ lãnh đạo, nên Lân và Gái sau đó cưới nhau, thành vợ thành chồng cho tới hôm nay.
Vì thế, hồi anh Lân làm trưởng đoàn văn công, cửa phòng làm việc của anh không bao giờ khép, trong phòng treo trang trọng câu khẩu hiệu: Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ.
Giờ con trai anh ấy nối gót cha lên trưởng đoàn, câu khẩu hiệu ấy không còn nữa mà thay vào cái bảng chữ: Vào phòng trưởng đoàn nhớ gõ cửa

chị Gái đây ( lúc 63 tuổi), mang áo cánh sen đang diễn trong một vở diễn
Về Đầu Trang Go down
hoanghai



Tổng số bài gửi : 76
Join date : 13/12/2010

Bài gửiTiêu đề: TỰ GIỚI THIỆU   Sun Mar 11, 2012 5:29 pm

TỰ GIỚI THIỆU
Tháng Ba 7, 2012 — nguyencuvinh






20 Votes

alt
Nghe tin cháu gái được điều về làm chủ tịch huyện, Khoai Lang tự hào quá, hôm nay phải lên thăm cháu xem nó thế nào. Lâu rồi không gặp. Chỉ nghe ồn ào, con bé này có năng lực, giỏi giang, cương trực, ai cũng khen.
Nó hẹn Khoai Lang 12 giờ trưa rồi hai chú cháu đi ăn cơm.
Lên tới cửa phòng, thấy cửa mở hé, lại nghe có tiếng ai quen quen đang nói trong phòng, Khoai Lang dừng. Thôi chết, lại cái thằng Trưởng ban quản lý dự án, cái thằng khốn nạn, giàu có số 1, láo toét số 1, nghênh ngang số 1, sao lại mò vào phòng cháu mình nhỉ.
Nhưng đúng là cháu gái Khoai Lang đang xẵng giọng:
-Anh Việt này, tôi nhớ là tôi không mời anh đến làm việc.
Tiếng thằng Việt Trưởng ban dự án xơn xớt đáp lời:
-Ôi, chị lại quá khen…Cán bộ tham mưu như em mà đợi lãnh đạo có gọi mới lên thì tham mưu làm sao được cơ ạ…Ba đời chủ tịch huyện, đều khen em nhanh nhảu vì cái tác phong lãnh đạo không mời vẫn chui mặt vào phòng đấy ạ…Chính chị cũng vừa khen em xong phải không ạ…
Cô cháu lạnh nhạt:
-Nếu anh có ý kiến gì, cứ nói, tôi đang nghe…
Thằng Việt lem lẻm:
-Vâng. Cám ơn chị…Là vì chị mới về làm chủ tịch, nhưng cứ đi cơ sở suốt, em không tìm được cơ hội nào để gặp riêng…Cũng chẳng có việc gì lớn…Là em muốn giới thiệu qua em cho chị nghe…Đại khái thế này, vợ của anh trai em gọi vợ của đồng chí Minh phó chủ tịch huyện bằng cô, còn ông ngoại em với ông ngoại của đồng chí Phó Bí thư huyện ủy là bạn vong niên, còn vợ em gọi ông cố của vợ đồng chí Chủ tịch mặt trận huyện bằng dì, riêng em, nếu xét một cách thật cẩn thận thì bốn đời trước đây, tức là khoảng 120 năm trước, ông cố của gia đình em với ông cố của chị từng là người cùng làng đấy ạ…Vì những mối quan hệ thân thiện với trên với dưới, với ngoài với trong như vậy, nên khi chị về đây em mừng vô cùng. Máu loãng còn hơn nước lã chị nhỉ?
Cô cháu có vẻ hiểu:
-Anh nói vậy tức là có ý nhắc tôi rằng, trong việc sắp xếp lại nhân sự của huyện, không nên đụng đến chức vụ Trưởng ban dự án của anh chứ gì?
Thằng Việt cười hơn hớn:
-Dạ đâu có…Chị là chủ tịch huyện, chị thấy ai có năng lực chị cứ cân nhắc, ai không có năng lực, chị cứ miễn nhiệm, ngay cả em cũng thế thôi, nếu chị thấy em không đảm đương được chức vụ Trưởng ban dự án, chị cứ thay quách đi, em không thắc mắc…Nhưng mà đang vui chuyện, em lại kể cho chị nghe chuyện nho nhỏ thế này…Vui lắm…Năm kia, hình như là vào tháng 5, bác Trung mình chứ ai, đúng là bác Trung lúc đó là chủ tịch huyện định miễn nhiệm chức Trưởng ban dự án của em để đưa cậu em vợ lên thay thế. Em biết được tin này, chỉ thở dài thôi chị ạ. Em mới thở dài mà vợ của anh trai em đã gọi ngay điện thoại cho vợ đồng chí phó chủ tịch huyện, rồi ông ngoại của em tâm sự với ông ngoại của đồng chí phó bí thư huyện ủy, còn vợ em thì gọi điện thoại cho con của dì mình vốn là bà cố của đồng chí chủ tịch mặt trận huyện, thế là sau đó chị biết không, em không những không bị bác Trung thay chức mà từ đó hai bác cháu gắn bó với nhau như anh em ruột chị ạ. Đúng là cha ông mình nói không sai, trồng tre cậy phía, em cứ có chuyện gì, tre rung cành một cái, an toàn ngay…
Hắn nói rồi cười, rồi nhanh chóng tọt ra khỏi phòng.
Về Đầu Trang Go down
hoanghai



Tổng số bài gửi : 76
Join date : 13/12/2010

Bài gửiTiêu đề: CHỈ LÀ MỘT BỘ PHẬN   Sun Mar 11, 2012 5:33 pm

CHỈ LÀ MỘT BỘ PHẬN
Tháng Ba 6, 2012 — nguyencuvinh





26 Votes

alt
Cuối cùng thì trưởng thôn Khoai Lang cũng gặp được cấp trên.
Bác cấp trên là chỗ quen biết cũ, nên Khoai Lang cứ thế nói, hăng hái.
-Bác ạ. Bây giờ lũ trẻ quá lười biếng, hầu như sống không có lý tưởng, mục đích, chỉ mong làm giàu, không làm giàu được thì dùng mánh khóe, lấy mánh khóe che lấp kiến thức, mới tí tuổi đầu đã cơ hội, đã xu nịnh, đã vật chất hóa hành động. Buồn bác nhỉ?
Bác cấp trên lắng nghe và kết luận:
-Chỉ là một bộ phận.
-Lâu nay nghe quá nhiều chuyện cán bộ tham nhũng, ức hiếp dân, sống buông thả. Vừa rồi thêm chuyện hai ông ngành giao thông tỉnh Sóc Trăng đánh cờ tướng mỗi ván mấy tỷ bạc, dân hỏi lấy đâu ra tiền mà vung ra như thế? Không tham ô thì lấy đâu? Không phải những con sâu dự án thì lấy đâu ra tiền. Rồi làm cán bộ mà có cả nhà hàng này, quán Bar kia, không thể chấp nhận được. Lòng tin của dân vào cán bộ lung lay rồi, người ta không nói ra hoặc ít nói ra, chứ thực chất, chả ai tin.
-Chỉ là một bộ phận
-Lại có bà phó giám đốc Sở Giáo dục đào tạo tỉnh Cà Mau mà lừa đảo bán nhà, rồi vay mượn, lấy cả thẻ đảng ra thế chấp để vay tiền, không thể tưởng tượng nỗi. Kinh khủng quá.
-Chỉ là một bộ phận.
-Tham gia trên giao thông trên đường bị mãi lộ, vào viện phải phong bao, đến cửa công quyền cũng phải hối lộ, tới đâu làm gì cũng phải nghĩ tới cái phong bao phong bì cho cán bộ mới đặng xong việc, loạn quá bác ạ.
-Chỉ là một bộ phận.
-Đụng vào ngành nào cũng thấy có vấn đề xấu, mà không còn cá biệt nữa, cái xấu lan tràn, rồi con người ta quay mặt làm ngơ, chán ngấy không đấu tranh, đấu tranh để làm gì, chỉ nhận lấy thiệt thòi, mấy ông cán bộ phạm khuyết điểm thì được chuyển từ chỗ này sang chỗ khác, làm phép với dân, người ta cứ níu lấy nhau, bảo vệ nhau, dân chán là phải.
-Chỉ là một bộ phận.
-Có chuyện này, xin bác cho em nói thật.
-Mình đang nghe.
-Bọn cháu vì trách nhiệm với bác mà phát hiện ra việc tày trời, bà xã của bác thường xuyên qua đêm ở khách sạn thành phố với một cậu sinh viên trẻ, chúng nó gọi là phi công lái máy bay bà già..
-Chỉ là một bộ phận- Bác cấp trên kết luận rồi giật mình- Cái gì? Cậu vừa nói cái gì? Bà xã tôi? Phi công cõng bà già?
-Vâng. Nhân chứng vật chứng có đủ.
-Ôi trời ơi, thế thì tan cửa nát nhà còn gì?
-Vâng. Bác gái bây giờ về nguyên tắc là vợ bác. Chỉ là một bộ phận của bác í ham trai đẹp thôi bác ạ, hư hỏng chỉ một bộ phận thôi, chắc không sao bác nhỉ?
Bác cấp trên vùng đứng lên, mắt long sòng sọc nhìn Khoai Lang:
-Chuyện nghiêm trọng như thế mà cậu dám nói chỉ là một bộ phận hư hỏng sao? Vớ vẩn? Tan cửa nát nhà đến nơi, hiểu không?
Bác cấp trên quay xe về.
Khoai Lang đứng nhìn theo, nghĩ tới bác gái đang độ hồi xuân và lẩm bẩm:
-Chỉ là một bộ phận.
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: MẸO CỨT GÀ   Today at 1:12 am

Về Đầu Trang Go down
 
MẸO CỨT GÀ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nam Định :: Xã Hội :: Cuộc Sống-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com